Kinh Quả báo của nghiệp giết

Một thời, Thế Tôn trú ở Ràjagaha. Lúc bấy giờ, Tôn giả Lakkhana và Tôn giả Moggallàna trú ở núi Linh Thứu. Rồi Tôn giả Moggallàna khi từ núi Linh Thứu bước xuống, đi qua một chỗ, liền mỉm cười.
Thấy vậy, sau khi khất thực xong, hai vị đi đến đảnh lễ Thế Tôn, Tôn giả Lakkhana hỏi Tôn giả Moggallàna:
Do nhân gì, duyên gì khi từ núi Linh Thứu bước xuống, Tôn giả lại mỉm cười?

Này Tôn giả Lakkhana, khi tôi từ núi Linh Thứu bước xuống, tôi thấy một bộ xương đang đi trên trời. Các con kền kền, quạ và chim ưng đuổi theo cắn mổ nó và nó kêu lên đau đớn. Thấy vậy, tôi suy nghĩ như sau: “Thật vi diệu thay! Một kẻ như vậy lại trở thành một chúng sanh như vậy, một dạ xoa như vậy, một tự ngã như vậy”.

Rồi Thế Tôn gọi các Tỳ kheo:
Chúng sinh ấy, này các Tỳ kheo, là một đồ tể giết trâu bò ở Ràjagaha này. Do nghiệp của người đó thuần thục, sau khi bị nung nấu trong địa ngục nhiều năm, nhiều trăm năm, nhiều ngàn năm và với quả báo còn lại người đó cảm thọ với một tự ngã như vậy.

(ĐTKVN, Tương Ưng II, chương 8, phẩm 1, phần Đống xương [lược], VNCPHVN ấn hành, 1993, tr.445)

Nguồn: Quảng Tánh – Biên soạn (2016). Lời Phật dạy trong kinh tạng Nikàya, tập III, Nxb.Hồng Đức, Hà Nội, tr. 174.

Chú thích:
– Ràjagaha: thành Ma Kiệt Đà
– Moggallàna: Mục Kiều Liên
– ĐTKVN: Đại tạng kinh Việt Nam
– VNCPHVN: Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam.

Các bài xem thêm:

Pháp thoại: Nhân quả và nghiệp báo
Pháp thoại: “Quả báo chết trùng”
Quả đến phải trả báo
Chuyện “trả nợ âm” theo quan điểm của đạo Phật
Quả báo của tự sát
Sát sinh, hại vật phải làm sao để giảm quả báo?

Bình Luận
Link to map Back top top