Vấn đáp

Khi Trợ Niệm Thấy Người Chết Nóng Trên Đỉnh Đầu Có Vãng Sinh Tây Phương

Thoại tướng mà nóng đỉnh đầu mà khẳng định vãng sinh Tây phương thì không chắc, nhưng có thể nói người đó không bị đoạ thôi. Bây giờ nhiều người còn làm theo phương pháp vật lý để mấy ngọn nến trên đầu, đá lạnh ở dưới chân như thế làm sao mà vãng sinh. Bây giờ muốn làm nóng đầu thì cho chân và bụng vào nước đá thì chắc là nóng đầu rồi, như vậy cũng là nóng đầu nhưng chưa chắc đã vãng sinh. Mà cái hay nhất là chúng ta xem lúc đấy người sống có thanh tịnh hay không khi chết họ an lạc không. Tướng mà khi chết tay chân co quắt, hoảng loạn người đó chắc chắn là đoạ. Còn khi chết họ nhẹ nhàng, không luyến ái một ai thì người đó không bị đoạ. Còn vãng sinh còn nhiều cái khác nữa.

Xem thêm: Bốc Mộ Cho Ông Bà, Bố Mẹ Lên Rồi Mới Bốc Mộ Cho Con Cháu Có Đúng Không? tại đây

Câu Hỏi 6

Chúng ta biết giáo lý của Đạo Phật thì xoay quanh hai chữ có và không, hay là sắc và không. Sắc là có, còn không là không đây là hai cặp, giống như thế giới này có âm và dương. Đạo Phật của chúng ta nói bản thể của vạn pháp xưa nay là rỗng không, không có thực thể đó là chân lý. Nhưng mà duyên hợp giả huyễn hiện ra có cho nên gọi là huyễn có. Nhưng người phàm không thấy được lẽ này thường là thấy có, không bao giờ nghĩ là tất cả tổng quy đều không. Cho nên người ta nói sinh không tử lại hoàn không, nhưng đó chỉ là câu nói cấp một. Còn người thấu đạo người ta thấy ngay khi sinh cũng đã là không, chứ chẳng cần đợi đến lúc chết mới là không. Nhưng nếu ai học kinh Phật không hiểu lại bảo cái gì cũng không, không Phật, không Thánh, không nhân, không quả rồi bài bác mặc sức tạo tội, chơi bời thoải mái cái gì cũng không mà thì người này đoạ địa ngục nhanh như tên bắn. Vì vậy thà chấp có: có Phật, có Thánh, có nhân có quả, có địa ngục, có hết cái gì cũng có. Chấp như vậy nhưng người này biết sợ tội, biết tu. Làm ác sẽ đoạ địa ngục, làm tốt sẽ được tốt. Nhờ như vậy mà họ hướng thiện tu hành và thoát khổ. Bây giờ chúng ta tạm thời phải chấp như thế để mà tu. Còn đến lúc nào đạt trình độ mới thấy được cái không, chứng được cái không mới dám nói không. Người mà chấp không là họ đanh mắc bệnh. Nếu bảo là không Phật, không Thánh… thì sao cứ phải đi uống rượu tại sao phải đi chơi bời cái thân này cũng không tại sao phải thế chơi chứng được cái thân này không mà. Cho nên Phật dạy đừng chấp không vội, chấp không chấp gì cũng sai. Chấp có, chấp không đều sai. Chỗ này rất cao về sau quý Phật tử sẽ được học.

Câu Hỏi 5

Việc đó không có lỗi đấy là truyền thống tốt để cho con cháu tu cái đạo hiếu. Và cũng dạy cho các con biết về vô thường, ai rồi cũng như thế này. Cuộc đời ngắn ngủi các con hãy sống làm người tốt, để khi mình ra đi thì không có ân hận. Cái tục đó cũng làm cho tình người gần nhau hơn, đứng trước cái chết, cái mộ thì thì sẽ hỷ xả, dù giận đến mấy đi chăng nữa. Anh em cũng bớt giành giật, tranh đua, hơn thua nhau. Còn những cái gì là hủ tục thì mình lên bỏ. Chúng ta là Phật tử có chánh kiến, chánh tín thấy cái gì hợp đạo lý thì mình làm, còn cái gì phi đạo lý thì mình không làm.

Câu Hỏi 4

Cho dù không có ban thờ gia tiên đi chăng nữa vẫn tụng kinh niệm Phật được bình thường. Cái bàn thờ chỉ là cái để mình tưởng nhớ kết nối đến thế giới tâm linh, thế giới tâm linh gồm có gia tiên, thiện thần, chư Phật Bồ tát… có cái đó chúng ta cảm giác là dễ kết nối, có chỗ mình quy hướng, còn không có thì chư Phật vẫn hiện diện mười phương. Thắp nén hương ở ban gia tiên Phật vẫn chứng cho mình. Ngày xưa chư Tổ vào trong núi tu làm gì có ban thờ, không có hương để đốt, nhưng mà cái Ngài tu vẫn đắc đạo. Không có bàn thờ vẫn tụng kinh được, tụng kinh để hiểu lời Phật dạy để mình tu. Nhưng các Phật tử nên có ban thờ để tâm mình được an ổn và trang nghiêm.

Câu Hỏi 3

Trong giới Bồ tát không có giới nào cấm cúng xong là không được ăn, vậy chúng ta được phép ăn. Dù thọ Bồ tát giới hay Phật giới thì vẫn được ăn. Ngài Đại Ca Diếp còn xin ăn của bà bị hủi, ngón tay của bà còn rơi vào bát của ngài nhưng ngài vẫn ăn bình thường, không sao cả. Phật tử cứ ăn bình thường không có tội, cũng không phải ăn những thứ đó mà mình ngu si, kể cả đồ cúng của cô hồn cũng vẫn ăn được.

Câu Hỏi 2

Trong kinh Địa Tạng Phật nói: khi người già người chết không chết được sống không ra sống, thứ nhất đó là nghiệp nó đang giằng co, oan gia trái chủ đến đòi nợ. Thứ hai đó là người bình thường mạnh khoẻ thường ,nằm mơ thân quyến của mình đã chết thấy họ khổ sở rách rưới đó là họ muốn nhờ mình cúng dường tụng kinh làm phúc hồi hướng cho họ. Còn người già cũng thế con cháu phải chăm sám hối, làm phúc hồi hướng cho người đó. Thỉnh chư Tăng đến khai thị cho các oan gia trái chủ, để họ xả bỏ những oán kết.

Bốc Mộ Cho Ông Bà, Bố Mẹ Lên Rồi Mới Bốc Mộ Cho Con Cháu Có Đúng Không?

Thầy xin trả lời rằng: đây là một điều hoàn toàn sai lầm, không đúng đạo lý của Phật. Việc bốc mộ theo tinh thần của đạo Phật cũng không phải là đúng. Tất cả những cái đó là tâm lý của dân tộc mình, rất là thương cha mẹ. Chôn rồi còn phải đi tảo mộ, mấy năm sau còn phải đi bốc mộ sang nhà mới. Quý cha mẹ, quý đến cả xương cốt. Nhưng cái truyền thống đó là tốt, chúng ta nhớ đến ân cha mẹ. Như chúng ta thấy Phật còn lễ đống xương khô. Nhưng lễ như thế là phải nhớ đến cái ân nghĩa. Còn như đi bốc mộ cho cha mẹ, xong rồi về làm bừa làm bãi chẳng tin chẳng kính gì mọi người bốc thì mình cũng bốc. Còn đối với bố mẹ thì bất hiếu, làm những việc ác, nghịch thì những việc làm đó đều vô nghĩa. Còn việc con mình mất trước ông bà, cha mẹ đến năm bốc thì mình cứ bốc, không hề có lỗi. Ngày xưa theo Nho giáo chồng chết vợ phải thờ chồng ba năm, không được trang điểm chau chuốt, không được đi đâu, tết không được sang nhà ai, muốn tái giá thì cũng phải ba năm, hay cha mẹ chết là phải lăn đường, xoã tóc chát tro chát trấu vào mặt, ra mộ là phải nhảy xuống hố. Nhưng cái đấy chỉ được một mặt về ý nghĩa thôi. Họ làm thế là muốn tận cái đạo hiếu, nhưng nó cản trở nhiều việc trong cuộc sống. Nên Phật tử mình không cần thiết.

Gửi câu hỏi





Link to map Back top top