“Nín đi, đừng khóc… chúng ta sẽ gặp lại ở ngôi nhà Ba Vàng thân thương nhé!”

Cứ mỗi Khóa tu mùa hè đi qua, chúng ta lại bắt gặp rất nhiều hình ảnh các bạn khóa sinh ôm nhau khóc nức nở, quyến luyến, không muốn rời xa. Đó là những giọt nước mắt tiếc nuối, vấn vương, vì nhận ra thời gian chẳng đợi chờ ai, chẳng để ai níu kéo dù chỉ là một chút, thoáng một cái đã đến ngày nói lời tạm biệt.

Tuy khóa tu năm nay không diễn ra trọn vẹn 7 ngày, nhưng những kỉ niệm thân thương tại ngôi nhà thứ 2 đâu dễ dàng quên đi. Nhớ ngày đầu còn bỡ ngỡ, ngại ngùng là thế, nhưng tâm trạng ấy nào kéo dài được lâu. Các bạn khóa sinh được tham gia rất nhiều hoạt động tập thể như: kéo co, nhảy dây, đá cầu; lắng tâm nghe Sư Phụ giảng Pháp; giao lưu với người nổi tiếng;… để rồi tình cảm gắn kết lúc nào chẳng hay. Mới có vậy mà ngày kết khóa đã đến. Không ai nói ra nhưng dường như tất cả đều thầm hiểu rằng mình sắp phải xa ngôi nhà Ba Vàng đong đầy yêu thương, xa Sư Phụ – người Cha luôn ân cần, quan tâm tỏa bóng mát, vỗ về các con; xa các cô bác Phật tử ngày đêm thầm lặng chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ; xa anh chị tình nguyện viên và cả những người bạn luôn ở bên để thấu hiểu, đồng cảm sẻ chia,… Những cảm xúc ấy dù có đi bất cứ nơi đâu cũng khó tìm lại được.

Mình cùng nhau đóng băng trước giây phút chúng ta chia xa...

Mình cùng nhau đóng băng trước giây phút chúng ta chia xa…

Dù mai này mỗi đứa mỗi nơi nhưng những kỷ niệm luôn ghi dấu trong trái tim chúng ta

Dù mai này mỗi đứa mỗi nơi nhưng những kỷ niệm luôn ghi dấu trong trái tim chúng ta

Sự lưu luyến về quãng thời gian tu học dưới mái nhà chung lộ rõ trên từng gương mặt của các bạn khóa sinh. Nhiều bạn đã không kìm nén được những giọt nước mắt xúc động, rưng rưng, ôm chầm lấy nhau. Có những bạn con trai vốn nghịch ngợm, thường ngày còn để các cô bác Phật tử, các anh chị tình nguyện viên nhắc nhở, vậy mà trong khoảnh khắc chia xa, cũng lặng thinh, ôm các bạn khóc. Những tiếng dỗ dành “nín đi đừng khóc, chúng ta sẽ gặp lại nhau…” của các anh chị tình nguyện viên dường như chẳng thể khiến những dòng nước mắt ngừng rơi.

Lưu luyến, bịn rịn, không muốn rời chắc hẳn là tâm trạng của các bạn khóa sinh hôm ấy

Lưu luyến, bịn rịn, không muốn rời chắc hẳn là tâm trạng của các bạn khóa sinh hôm ấy

Ngoài những cái ôm thắm thiết, những lời động viên, các bạn khóa sinh còn trao nhau những dòng lưu bút trên áo với mong muốn đó sẽ là những kỷ niệm đáng nhớ trong hành trình “lớn khôn” của mình.

>>> Bữa cơm chay đong đầy tình yêu thương tại ngôi nhà chung Ba Vàng

Dù đi đâu hãy nhớ trở về Nhà nhé các em!

Dù đi đâu hãy nhớ trở về Nhà nhé các em!

Sẽ nhớ nhau nhiều lắm bạn tôi ơi!

Sẽ nhớ nhau nhiều lắm bạn tôi ơi!

Thật khó để nói lời tạm biệt

Thật khó để nói lời tạm biệt

Có lẽ, chưa xa mà đã nhớ, có lẽ vì như muốn “đóng băng” trước giây phút chia xa mà không ai bảo ai, các bạn khóa sinh đều đồng thanh hô vang: “Không về đâu! Không về đâu!…”. Nhưng các bạn khóa sinh, hãy luôn nhớ rằng buổi chia tay hôm nay không phải là kết thúc mà là khởi đầu cho nhiều cuộc gặp gỡ trong những buổi về chùa tu học sắp tới. Hãy luôn ghi nhớ lời dạy của Sư Phụ, từ đó ứng dụng Phật Pháp vào cuộc sống, gắng công rèn luyện đạo đức, tu bồi trí tuệ để không phụ lòng mong mỏi của gia đình, thầy cô.

Mai này, chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Nhà các bạn nhé!

Hạnh Thuận

 

Các bài nên xem:

Bình Luận
Link to map Back top top