Lợi Ích Cả Kẻ Còn Người Mất – Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Phẩm Thứ 7 (Phần 1)

Bộ Kinh Địa Tạng Giảng Giải là bộ kinh điển đại thừa, đặc biệt dạy về hiếu đạo và độ sinh. Là một bộ kinh rất quan trọng đối với Phật tử tu học đại thừa Phật giáo. Trong bộ kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện phẩm thứ 7 với tiêu đề: “Lợi Ích Cả Kẻ Còn Người Mất”; kinh Phật dạy cho chúng ta làm thế nào để được lợi ích cho cả kẻ sống, người chết. Vậy lợi ích ở đây là gì? Đó là sự lợi ích mà cả “kẻ còn” cùng “người mất” đều được thọ hưởng. “Kẻ còn” tức là người còn sống, và “người mất” tức là người đã chết.

Chúng ta đã biết hầu hết khi nhà có đại sự, cha mẹ mất thì đều làm cỗ thật to, mời làng xóm và mời tất cả mọi người đến để ăn thì việc làm đó mới được gọi là hiếu thảo. Nhưng thực tế có phải như vậy đã là người con hiếu thảo hay chưa? Liệu việc sát sinh để làm cỗ cúng tế người thân đã mất có thực sự thọ nhận được? Và việc sát hạt chúng sinh để cúng tế có thực sự đem lại lợi ích cho người sống và người đã mất?

Kính mời quý Phật tử cùng đón xem bài giảng của Thầy Thích Trúc Thái Minh để hiểu rõ hơn về vấn đề này!

Người còn sống và người đã khuất - Kinh Địa Tạng Phẩm 7

Người còn sống và người đã khuất – Kinh Địa Tạng Phẩm 7

Xem thêm: Lợi Ích Cả Kẻ Còn Người Mất – Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Phẩm Thứ 7 (Phần 2) 

Tags:
Link to map Back top top